Giới thiệu
Môi trường lao động tại Việt Nam được định hình bởi một hệ thống pháp luật nhằm bảo vệ quyền và lợi ích của người lao động đồng thời vẫn bảo đảm tính linh hoạt trong hoạt động của người sử dụng lao động. Quan hệ lao động tại Việt Nam được điều chỉnh chủ yếu bởi Bộ luật Lao động năm 2019 (“Bộ luật Lao động”) và các văn bản hướng dẫn thi hành. Bộ luật Lao động thiết lập một khuôn khổ pháp lý toàn diện và minh bạch, quy định rõ quyền và nghĩa vụ của cả người sử dụng lao động và người lao động, với mục tiêu xuyên suốt là bảo đảm sự công bằng, ổn định và hài hòa trong quan hệ lao động.
So với một số quốc gia khác trong khu vực, pháp luật lao động Việt Nam dành mức độ bảo vệ tương đối cao cho người lao động. Bộ luật Lao động áp dụng cách tiếp cận mang tính bắt buộc và bảo vệ người lao động, theo đó người sử dụng lao động và người lao động không được thỏa thuận các điều khoản và điều kiện lao động kém thuận lợi hơn cho người lao động so với các tiêu chuẩn tối thiểu được quy định trong pháp luật lao động. Tuy nhiên, các bên vẫn được quyền thỏa thuận những điều khoản và điều kiện có lợi hơn cho người lao động.
Đồng thời, Bộ luật Lao động cũng ghi nhận nhu cầu quản lý và vận hành của người sử dụng lao động thông qua việc quy định rõ các căn cứ và trình tự, thủ tục áp dụng các biện pháp quản lý lao động, bao gồm chấm dứt quan hệ lao động, thay đổi cơ cấu hoặc tổ chức lại hoạt động sản xuất kinh doanh, xử lý kỷ luật lao động bằng hình thức sa thải và cắt giảm lao động. Các biện pháp này phải được thực hiện trên cơ sở tuân thủ nghiêm ngặt các quy định pháp luật hiện hành.
